Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

Tôi Yêu!!!




Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp.

Tôi yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ.

Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc.

Tôi yêu góc quán tôi hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ.

Tôi yêu bờ biển của tôi. Lạ. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè,… Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu biển nhiều đến thế…

Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã. Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi!

Tôi yêu màu vàng. Nó giúp tôi cảm thấy đời còn nhiều việc đáng để sống. Nó làm tôi cảm thấy tự hào về bản thân mình. Và, Tôi yêu màu xanh. Đơn giản chỉ vì nó là màu xanh.

Tôi yêu bầu trời. Đứng giữa đất trời cao rộng, tôi thấy mình thật nhỏ bé. Từ đó, tôi biết tôi sẽ phải cố gắng thật nhiều.

Tôi yêu những ngôi sao. Buổi tối, ngước nhìn bầu trời đen với những ngôi sao nhỏ toả sáng, tôi thấy lòng mình chùng lại trước cái tôi kiêu hãnh của bản thân.

Tôi yêu những con người bất hạnh. Nhìn thấy họ, tôi biết mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Tôi sẽ bớt đi một chút tự ti, nhút nhát để vui sống.

Tôi yêu những con đường tôi đã đi qua. Từng ngày, tôi thấy thành phố mình thật đẹp và thân thiện, ít nhất là trong mắt tôi.

Tôi yêu những dãy núi cao. Chưa một lần đặt chân lên đó, nhưng những ngọn núi cho tôi lòng can đảm và sự mạnh mẽ trong tôi.

Tôi yêu tập thể lớp tôi. Được học tập và vui chơi trong một tập thể hoà đồng, với tôi, đó là niềm hạnh phúc.

Tôi yêu những người tôi đã gặp. Qua họ, tôi biết mình còn thua kém rất nhiều người. Tôi phải học tập từ họ những đức tính mà trước đó, tôi không xem là quan trọng.

Tôi yêu tháng Mười Hai với những ngày cuối năm trời se se lạnh từ những ngày đi lang thang ngoài đường vào những buổi tối và ngắm nhìn những khoảnh khắc cuối cùng trước lúc giao mùa.

Tôi yêu những rạng sáng ngày thứ Tư, thứ Năm, và những tối thứ Bảy và Churhật

Tôi yêu những con đường mà tôi đi qua mỗi ngày, bởi sự thân quen của chúng.

Tôi yêu biển từ những cái nhìn, từ những hơi nồng mặn.

Tôi yêu bầu trời với những gam màu vằn vện.

Tôi yêu những đêm trời chỉ có vài ngôi sao, tôi ngước mắt nhìn và thấy trăng… lơ lửng.

Tôi yêu mưa từ những giọt âm thanh.

Tôi yêu nắng, vì chính lòng tôi ở đấy.

Tôi yêu những cuốn sách trong những khuya nằm trong phòng yên lặng.

Tôi yêu những bản nhạc êm ru tôi vào giấc ngủ, những bản nhạc mà tôi không hiểu được nhiều.

Tôi yêu café, cho tôi vị đắng nơi đầu lưỡi vào những lúc thời gian không trôi.

Tôi yêu những món ăn Mẹ tôi nấu, với những hương vị đi qua tuổi thơ tôi.

Tôi yêu cái tôi, từ những ngày tôi còn nông nổi.

Tôi yêu khát vọng, vì tôi muốn mình thành công.

Tôi yêu niềm tin vì tôi sợ mình chán nản.

Tôi yêu ước mơ vì những hành trình đang chờ tôi phía trước.

Tôi yêu những gì mà tôi ghét, vì như thế tôi mới nhận ra giá trị những gì mà tôi đang… yêu.

Tôi yêu nụ cười…

Tôi yêu ánh mắt…

Tôi yêu những bàn tay…



Tôi yêu nhiều, và tôi yêu tôi. Tôi sẽ chọn tôi mà yêu, để làm điểm tựa cho tình yêu của mình với những điều khác.

Và tôi yêu tiếp…

Tôi yêu những buổi sáng thức dậy của tôi, nằm ngủ nướng trên giường dăm ba phút rồi mới ngồi dậy. Một ngày mới đang bắt đầu...

Tôi yêu những người bạn của tôi. Những người bạn thông minh của tôi, có thể nghe tôi nói nhảm bất kỳ lúc nào.

Tôi yêu quyển lưu bút của tôi. Mỗi lần buồn, lật quyển í ra là từng gương mặt, từng dòng chữ thân quen hiện ra, và tôi chỉ có việc ngồi đó mà ... nhớ!

Tôi yêu mưa. Lớn rồi, không thể chạy dzòng dzòng tắm mưa ngoài đường được nữa nhưng tôi vẫn cứ yêu mưa. Nhìn nó thích thích sao á!

Tôi yêu ku Khánh cháu tôi. Dù nó chỉ còn bé tí tẹo, dù đôi lúc nó hơi ưa, nhõng nhẽo nhưng từ nó tôi đã học được rất nhiều điều. Từ khi có nó, tôi đã trở nên vui vẻ hơn, nói sàm nhiều hơn ^^!

Tôi yêu cái nhà của tôi, nơi đó có những người thân yêu nhất của tôi: mẹ tôi, ba tôi và anh chị em tôi.

Tôi yêu nó vì nó đã cho tôi biết cảm giác gia đình, và nó cho tôi một chốn để tôi đi về khi tôi mệt mỏi.
Tôi yêu cuộc sống của tôi thật nhiều, co gia đình va những người thân yêu
Tôi yêu cơn gió vì cơn gió dịu dàng, đằm thắm, gió lau khô những giọt nước mắt mỗi khi tôi buồn tôi khóc, gởi lời yêu thương ma tôi muốn gởi đến mọi người thân của tôi


Có 1 thứ tình cảm ma tôi không thể nói dễ dàng, tôi khó nghĩ mỗi khi trộm nghĩ về nó, nhưng biết rằng một ngày nào đó tôi sẽ bộc lộ lòng mình. Tôi yêu...

Tui yêu cái chỗ ngủ của mình, yêu cái nơi mà tui có thể tự do thả mình vào những giấc mơ đẹp.

Tui yêu cây cối xung quanh nhà tui mỗi khi chúng reo hò mừng đón tui về
Và tui thật yêu cuộc sống này

Tôi yêu một tình bạn vĩnh cửu. Tình bạn trong sáng và đẹp đẽ.

Tôi yêu quê hương tôi. Nơi ấy tôi có một cuộc sống hạnh phúc bên cha mẹ, gia đình và bè bạn.
Tôi yêu mái trường - một phần cuộc sống của tôi - Ở đó tôi nhận được tình yêu thương của thầy cô và bạn bè. Và tất nhiên tôi cũng dành cả tấm lòng yêu thương đến họ.
Tôi yêu sự nhiệt tình chân thành của con người dành cho nhau.
Tôi yêu và tôn thờ tình yêu giữa người với người ở mọi thời đại, mọi nơi trên thế gian này.
Tôi yêu tất cả các bạn.

Tôi yêu những tâm hồn trong sáng.
Tôi yêu những tình cảm chân thành đến từ sâu thẳm con tim.
Yêu những buổi sớm bình minh và những chiều hoàng hôn trên biển.
Yêu tất cả và tất cả những gì trên cuộc sống này.

Tôi yêu tất cả những gì tôi có và tôi yêu bạn _ người đã mang đến cho tôi niềm tin vào cuộc sông đầy cạm bẫy này.

Tôi yêu bạn bởi vì bạn đã để lại trong tôi kỉ niệm vui buồn xen lẫn
Tôi cũng không thể lí giải vì sao tôi yêu bạn nhưng bạn biết không, bạn chiếm một vị trí rất quan trọng trong tôi.